THÁNH PHAO-LÔ TÔNG ĐỒ TRỞ LẠI, lễ kính

Bài đọc 1: Cv 22,3-16 

Anh hãy đứng lên, chịu phép rửa, thanh tẩy mình cho sạch tội lỗi, miệng kêu cầu danh Đức Giê-su.

Bài trích sách Công vụ Tông Đồ.

3 Hôm đó, ông Phao-lô nói với dân chúng : “Tôi là người Do-thái, sinh ở Tác-xô miền Ki-li-ki-a, nhưng tôi đã được nuôi dưỡng tại thành này ; dưới chân ông Ga-ma-li-ên, tôi đã được giáo dục để giữ Luật cha ông một cách nghiêm ngặt. Tôi cũng đã nhiệt thành phục vụ Thiên Chúa như tất cả các ông hiện nay. 4 Tôi đã bắt bớ Đạo này, không ngần ngại giết kẻ theo Đạo, đã đóng xiềng và tống ngục cả đàn ông lẫn đàn bà, 5 như cả vị thượng tế lẫn toàn thể hội đồng kỳ mục có thể làm chứng cho tôi. Tôi còn được các vị ấy cho thư giới thiệu với anh em ở Đa-mát, và tôi đi để bắt trói những người ở đó, giải về Giê-ru-sa-lem trừng trị.

6 “Đang khi tôi đi đường và đến gần Đa-mát, thì vào khoảng trưa, bỗng nhiên có một luồng ánh sáng chói lọi từ trời chiếu xuống bao phủ lấy tôi. 7 Tôi ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với tôi : ‘Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta ?’ 8 Tôi đáp : ‘Thưa Ngài, Ngài là ai ?’ Người nói với tôi : ‘Ta là Giê-su Na-da-rét mà ngươi đang bắt bớ.’ 9 Những người cùng đi với tôi trông thấy có ánh sáng, nhưng không nghe thấy tiếng Đấng đang nói với tôi. 10 Tôi nói : ‘Lạy Chúa, con phải làm gì ?’ Chúa bảo tôi : ‘Hãy đứng dậy, đi vào Đa-mát, ở đó người ta sẽ nói cho anh biết tất cả những gì Thiên Chúa đã chỉ định cho anh phải làm.’ 11 Vì ánh sáng chói loà kia làm cho tôi không còn trông thấy nữa, nên tôi đã được các bạn đồng hành cầm tay dắt vào Đa-mát.

12 “Ở đó, có ông Kha-na-ni-a, một người sùng đạo, sống theo Lề Luật và được mọi người Do-thái ở Đa-mát chứng nhận là tốt. 13 Ông đến, đứng bên tôi và nói : ‘Anh Sa-un, anh thấy lại đi !’ Ngay lúc đó, tôi thấy lại được và nhìn ông. 14 Ông nói : ‘Thiên Chúa của cha ông chúng ta đã chọn anh để anh được biết ý muốn của Người, được thấy Đấng Công Chính và nghe tiếng từ miệng Đấng ấy phán ra. 15 Quả vậy, anh sẽ làm chứng nhân cho Đấng ấy trước mặt mọi người về các điều anh đã thấy và đã nghe. 16 Vậy bây giờ anh còn chần chừ gì nữa ? Anh hãy đứng lên, chịu phép rửa và thanh tẩy mình cho sạch tội lỗi, miệng kêu cầu danh Người.”

 

Đáp ca: Tv 116,1.2 (Đ. Mc 16,15) 

Đ.Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng.

1Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa,
ngàn dân ơi, hãy chúc tụng Người !

Đ.Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng.

2Vì tình Chúa thương ta thật là mãnh liệt,
lòng thành tín của Người bền vững muôn năm.

Đ.Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng.

Tung hô Tin Mừng

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Chính Thầy đã chọn anh em từ giữa thế gian, để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại. Ha-lê-lui-a.

 

Tin Mừng: Mc 16,15-18

Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

15 Khi ấy, Đức Giê-su hiện ra với Nhóm Mười Một và nói với các ông rằng : “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. 16 Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. 17 Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin : nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. 18 Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ.”

 

Suy niệm (Lm. Phaolô Đào Văn Trường)

Hôm nay, Giáo Hội mừng lễ Thánh Phao-lô trở lại. Đây là một điều thật đặc biệt, vì qua lễ này, Giáo Hội không chỉ tôn vinh một vị Thánh là cột trụ của Giáo Hội nhưng còn tưởng nhớ một biến cố trọng đại mà Thiên Chúa đã thực hiện trên thánh nhân. Nhờ biến cố này, Thánh Phao-lô đã gặp được Chúa, đã được Chúa đụng chạm vào sâu thẳm con tim và được biến đổi. Sự biến đổi của Thánh Phao-lô nếu nói theo ngôn ngữ ngày hôm nay là cuộc biến đổi ngoạn mục vì nó đã giúp Thánh Phao-lo từ một người nhiệt thành bách hại đạo trở thành một con người không muốn biết điều gì khác ngoài Đức Ki-tô. Chúng ta cùng nhìn về biến cố ngã ngựa của Thánh Phao-lô và nhìn về cuộc đời của chính mỗi chúng ta để nhận ra những bài học thiêng liêng sâu sắc.

Chúng ta cùng chiêm ngắm tình thương nhiệm màu của Thiên Chúa, một tình yêu lạ lùng mà con người giới hạn không bao giờ hiểu thấu. Thoạt đầu, khi nhìn vào biến cố ngã ngựa, chúng ta có thể nói ngay: “Đúng là ác giả, ác báo” vì trước khi ngã ngựa Thánh Phao-lô đã gây ra biết bao đau khổ cho những người tin vào Chúa Giê-su. Qua các thư của Ngài, chúng ta có thể hiểu là vì Ngài rất nhiệt thành với Luật Do Thái. Ngài làm như vậy vì cho tằng các tín hữu chống lại Lề Luật Do Thái. Khi Thánh Phao-lô đang dạt tới đỉnh cao của thành công, của sự tự mãn thì Chúa gửi đến cho Ngài một biến cố. Có lẽ, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời Thánh Phao-lô cảm thấy thấm thía sự ê chề của thất bại, lần đầu tiên Ngài cảm thấy bất lực khi không thể tự mình đứng lên, không thể nhìn thấy chút ánh sáng để bước đi. Thiên Chúa đã cho Thánh nhân đi xuống tận cùng của sự hư không để qua đó Người đổ đầy tình yêu, lấp đầy lòng thương xót trong cuộc đời Thánh Phao-lô.

Sự trở lại của Thánh Phao-lô là một sự ngạc nhiên cho những người thời ấy. Thánh nhân đã dành cả cuộc đời để rao giảng Tin Mừng, Ngài đón nhận mọi hiểm nguy bắt bớ vì Ngài đã xác tín:Nếu chúng ta đã cùng chết với Ðức Kitô, chúng ta cũng sẽ cùng sống với Người (Rm 6,8)”. Ngài đã tháp nhập cuộc đời của mình vào Đức Ki-tô nhất là đã sống trọn vẹn Mầu Nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh. Sự trở lại của thánh nhân nhắc nhở mỗi chúng ta vì những “cú ngã ngựa trong cuộc đời”. Chúng ta thường suy nghĩ thế nào và đối diện ra sao? Chúng ta cảm nhận được tình thương của Chúa hay oán trách một Thiên Chúa bất công, vô tâm. Chúng ta trỗi dậy trong ân sủng hay gục ngã trong thất vọng.

Mỗi chúng ta hãy bắt chước thánh Phao-lô, để luôn xác tín vào một Thiên Chúa “yêu cho đến cùng” và dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta cũng biết tạ ơn, biết hi vọng, biết lao mình về phía trước để chiếm cho được Đức Ki-tô, Đấng là gia nghiệp của chúng ta đến muôn đời.