Những “viên gạch dưới tầng sâu”

âm thầm xây nên ngôi thánh đường Ngọc Lâm rạng rỡ

 

Mấy ngày qua, biết  bao con tim cảm thương đă hướng về Ngọc Lâm để hiệp thông, để sẻ chia khó khăn và không ngừng cầu nguyện cho những con người đă quảng đại hy sinh cho công việc nhà Chúa trong tin yêu và hy vọng. Những hy sinh hôm qua sẽ c̣n sống măi với thời gian và mỗi nạn nhân trong biến cố đau thương ấy đă thực sự trở thành những “viên gạch dưới tầng sâu” âm thầm xây nên ngôi Thánh Đường rạng rỡ Đức Tin mang tên Ngọc Lâm.

Trong những ḍng thư Hiệp Thông, Đức Cha Cosma Hoàng Văn Đạt đă kêu mời: “…Hăy thực thi những nghĩa cử yêu thương trợ giúp để chứng tỏ chúng ta luôn luôn ở bên anh chị em Ngọc Lâm. Sống như thế, th́ từ một mái nhà thờ Ngọc Lâm  sập xuống, chúng ta lại dựng lên và càng làm vững chắc mái ấm yêu thương hiệp nhất của gia đ́nh Giáo Phận chúng ta…”

Lời kêu mời của Đức Cha như một tiếng gọi thúc bách mọi người cùng chung tay sẻ chia gian khó. Chính lúc những khối bê tông sắt thép đổ xuống th́ mái ấm yêu thương lại được dựng lên trên nền móng vững chắc của sự hiệp thông và chia sẻ. Hết thảy mọi người trong và ngoài giáo phận vẫn luôn kề vai, sát cánh cùng giáo họ Ngọc Lâm trong lời cầu nguyện và những việc làm cụ thể nhằm làm tan biến nỗi đau thể xác để mỗi tâm hồn rực sáng lên Niềm Tin tuyệt đối.

Nếu nh́n theo cái nh́n rất đời, mái nhà thờ Ngọc Lâm sụp đổ sẽ chỉ là một tai nạn bi thảm mà thôi nhưng trong con mắt của những người Công Giáo, đây đích thức là một thử thách để đoàn chiên Chúa khẳng định Đức tin của ḿnh. ‎"Quư Cha cứ yên tâm nhé, chúng con tin tưởng Thiên Chúa lắm, dù con có phải chết chúng con cũng không sợ. Xin Quư Cha và anh chị em khắp nơi cầu nguyện cho chúng con nhiều nhiều hơn nữa" . Lời tâm sự của một một giáo dân bị thương nặng nói với Quư Cha khi các Ngài đi thăm các bệnh nhân tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Nguyên nghe thật nồng ấm, tiếng nói bé nhỏ ấy khẽ vang lên nhưng rung động nhu một cung đàn xác tín mạnh mẽ.

Nh́n lên cây thập tự của Đức Kitô, chắc chắn những người bị thương hay những người tử nạn sẽ không bao giờ nuối tiếc v́ những hy sinh thầm lặng của ḿnh. Nơi nhà Chúa, chắc hẳn ba linh hồn Đa Minh đang ẩn nương trong niềm hạnh phúc vô bờ bến và không quên cầu nguyện cho giáo họ Ngọc Lâm, cho giáo phận và hết thảy mọi lữ khách đang t́m đường về quê Trời.

Có thể có nhiều người không có niềm tin sẽ đi t́m những lư giải đích đáng cho câu hỏi tại sao, v́ sao, nhưng điều đó không quan trọng cho bằng những hành động thấm đầy t́nh yêu thương, sự giúp đỡ, đùm bọc cùng niềm cảm thông và sẻ chia sâu sắc trong biến cố đầy nước mắt. Những hành động thiết thực và lời cầu nguyện không ngừng nghỉ là một câu trả lời sống động nhất cho những nghi ngờ trong ngày tháng đau thương.

Rồi một ngày, nỗi buồn sẽ qua đi. Mái nhà thờ sụp đổ hôm nay chắc chắn sẽ được dựng xây trở lại. Một ngôi Thánh đường khang trang với ngọn tháp cao vút sẽ mọc lên như một biểu chứng của Đức tin. Quá khứ sẽ lùi dần vào dĩ văng nhường đường cho tương lai tươi sáng tiến bước về phía trước.

Người ta sẽ chỉ c̣n nhắc lại quá khứ đau buồn ngày hôm nay như một niềm tự hào trong ngày Thánh hiến ngôi nhà thờ Ngọc Lâm. Những nạn nhân trong biến cố ngày 17 tháng 01 năm 2013 vừa qua đă, đang và sẽ được vinh danh như những gương sáng hy sinh cho công việc nhà Chúa. Con cháu của họ sẽ có quyền tự hào mỗi khi nh́n lên cây Thánh giá nơi giáo đường Ngọc Lâm thân yêu này. Ông cha họ đă đổ mồ hôi, nước mắt và cả máu đào và hóa thân “làm viên gạch dưới tầng sâu”, “làm chất đôt cho cuộc đời ấm lửa” để gây dựng nên mái ấm tin yêu và hy vọng vĩnh cửu trường tồn theo tháng năm.

Dù gặp phải một trận phong ba, băo táp nhuốm đầy tang thương khổ sầu nhưng những giáo dân Ngọc Lâm vẫn kiên trung và thể hiện tin tưởng tuyệt đối vào t́nh yêu quan pḥng của Thiên Chúa. Nhiều giáo dân xác quyết rằng, nếu có thể được th́ xin chịu nạn thay cho mọi người không may mắn nhất là một người lương dân đă nhiệt thành cộng tác vào công tŕnh này mà nay phải nằm viện.

Quả thật trong đau thương người ta mới thấy hết được hạnh phúc của sự sẻ chia và niềm cảm thông. Giáo họ Ngọc Lâm đă, đang và sẽ vững vàng “tiến bước nhờ tin vào Chúa Kitô”. Ttrước sự lo âu của người lớn, những đứa trẻ vẫn hồn nhiên vui cười và bắt tay nhau ngay trên đống đổ nát ngổn ngang bê tông và sắt thép. H́nh ảnh xúc động ấy như là ngọn đèn sáng chiếu tỏ vào hiện tại và hứa hẹn một tương lai tươi sáng. Nụ cười và cái bắt tay ngây thơ của những đứa trẻ Ngọc Lâm như một hành động dũng cảm và tràn đầy quyết tâm biến đau thương thành hành động.

Chắc chắn, một ngày không xa những đứa trẻ Ngọc Lâm với nụ cười thánh thiện và cái bắt tay đầy mănh liệt kia sẽ trở nên những hoa trái Đức tin. Những đứa trẻ hôm nay sẽ luôn vững bước đi theo con đường mà ông cha đă dọn sẵn. Ngày mai, chúng sẽ lớn lên, tiếp tục xây dựng ngôi Thánh đường Ngọc Lâm và thật nhiều ngôi Thánh đường khác nhất là ngôi Thánh đường Đức tin để Chúa Thánh Thần ngự đến.

Ngày 17 tháng 01 năm 2013 đau thương ấy cũng là ngày mở đầu tuần lễ cầu nguyện cho sự hiệp nhất Kitô giáo trên toàn thế giới trong Năm Đức Tin này.  Và từ đây ngày 17 tháng 01 cũng chính là một dấu mốc lịch sử đáng nhớ của Giáo họ Ngọc Lâm, giáo phận Bắc Ninh và những người thiện chí luôn quan tâm đến những người gặp hoạn nạn. Từ mái nhà thờ Ngọc Lâm bị đổ sập tưởng như đă vùi chôn bao ước mơ nhưng bông nhiên một niềm tin vùng lên tỏa ra sức hút hiệp thông kỳ lạ để kéo mọi người không phân biệt tôn giáo cùng nhau bước đến giúp đỡ, sẻ chia và tận t́nh khắc phục sự cố. Những nghĩa cử thanh cao ấy đang góp phần không nhỏ vào công cuộc “bồi đắp nền văn minh t́nh thương và sự sống”.

Niềm vui sẽ trở lại với miền đất đậm đà hương vị trà. Những con người của xứ sở Ngọc Lâm sẽ nên giống như cái tên của miền đất này, đó là trở thành những viên Ngọc trai rạng rỡ giữa cánh Rừng truyền giáo rộng lớn với “quả vàng bát ngát những màu sau”. Trong biến cố đau thương tưởng như không ǵ có thể bù đắp được, Thiên Chúa đă đến ủi an, nâng đỡ và biến đổi “khúc ai thành vũ điều ngọt ngào” trong t́nh liên đới sẻ chia và nguyện cầu. Một ngày gần nhất trong tương lai, tiếng chuông từ ngọn tháp nhà thờ Ngọc Lâm c̣n dang dở hôm nay sẽ vang xa khắp miền sơn cước… Xin được trích những ḍng thơ của Đức Cố Giám mục Giuse Maria khi Ngài c̣n là chủng sinh để làm nhan đề và lời kết cho bài viết này.

“Tôi nguyện làm viên gạch dưới tầng sâu

Làm chất đốt cho cuộc đời ấm lửa

Làm phân bón cho cây đời tươi nhựa

Trĩu quả vàng bát ngát những mùa sau.”

 Bắc Ninh, Chúa Nhật ngày 20 tháng 01 năm 2013

Tiều Dương

Hình ảnh: