Ngọc Lâm – Thái Nguyên: Niềm tin nơi những nạn nhân

 

 

Chiều Chúa Nhật ngày 20/1/2013 theo chân ba Sr, Sr Maria Lê Ḍng Thánh Phaolo, Sr Terexa Nhân Ḍng Mến Thánh Giá (hiện đang phục vụ tại giáo xứ Thái Nguyên) và Sr Maria Thoa Ḍng Ánh Sáng Phúc Âm (là người con của giáo xứ Ngọc Lâm). Tôi đến thăm các bệnh nhân bị tai nạn trong khi đổ mái nhà thờ.

 

Pḥng đầu tiên quư Sr đến thăm đó là pḥng anh Huy. Anh bị giập gan, phổi, lá lách, bởi máy móc thay thế các chức năng đó nên người anh đầy những ống hút. Nghe cách nói chuyện vui vẻ thân t́nh cởi mở của anh với các Sr, trên môi thỉnh thoảng lại kêu tên Giêsu, chắc khó ai có thể nghĩ rằng anh là người tôn giáo bạn.

 

Anh kể lại khoảnh khắc đáng nhớ khi anh bị rơi xuống và câu đầu đầu tiên anh thốt lên khi xảy ra tai nạn đó là câu “Giêsu Lạy Chúa!” Giường như cái tên Giêsu đă in sâu trong tiềm thức của anh và anh đă cậy trông khi nguy gấp vượt quá khả năng của con người.

 

Anh kể: từ lúc rơi xuống anh  đă nghĩ  anh sẽ không chết, ngay cả khi bác sĩ bảo 80% là không qua khỏi anh vẫn nghĩ là sẽ không chết, anh tin tưởng như vậy. Và hôm nay điều đó đă trở thành sự thật, bác sĩ  cũng không thể ngờ được trường hợp của anh lại nhanh b́nh phục đến vậy.

 

Anh thao thao kể chuyện nhà báo phỏng vấn anh, họ hỏi: có ai bảo anh đi làm không, anh bảo: chẳng ai bảo tôi đi làm cả, tôi thấy người giáo dân đi làm, tôi cũng đi. Bao giờ tôi khỏe lại, nhà thờ làm tôi lại đến giúp tiếp. Thế là mấy nhà báo về luôn không hỏi ǵ nữa. Mẹ anh th́ kể chuyện anh đ̣i đi xe lăn đến pḥng của các giáo dân khác để chơi, anh ở đây một ḿnh buồn lắm! Quư Sr đă động viên anh theo chỉ dẫn của bác sĩ  để nhanh lành bệnh.

 

Rời pḥng anh Huy các Sr đến pḥng tiếp theo ở khoa chấn thương. Ở pḥng này đều là giáo dân của Ngọc Lâm, mọi người đă khỏe hơn hôm trước, đă ngồi lên nói chuyện, động viên nhau, có chú Trang và anh Khánh là vẫn phải theo dơi.

 

Anh Khánh bị giập hai lá phổi, đang đợi để mổ tiếp lần hai. Chú Trang bị gẫy xương đùi, bị gẫy xương sườn chọc vào phổi bị rách lưỡi nên vẫn chưa b́nh phục nhiều. Nhưng có ông thông gia rất hay nói và hài hước nằm ở giường bên cạnh, nói chuyện, động viên khiến chú Trang và vợ chú bớt buồn phiền và đau đớn.

 

Rời khoa chấn thương các Sr đến thăm các bệnh nhân ở khoa răng hàm mặt, vừa tới nơi một anh đă reo lên. “Sr ơi con sắp được về rồi!”  anh có dáng người nhỏ nhắn trên mặt vẫn c̣n xi măng cát vàng đă ăn liền với da mặt như một kỷ niệm đáng ghi nhớ trong cuộc đời.

 

Người muốn về, người nói muốn ở lại đó là một anh bị gẫy tay và chùn cột sống anh rất lạc quan vui vẻ anh bảo ở đây có anh em mọi người trong giáo xứ, có các Cha, các Sr tới thăm, có mẹ, có vợ lau người, rửa chân nếu con không bị thế này chắc cả đời cũng không bao giờ được chăm sóc đặc biệt như vậy.

 

Đi thăm bệnh nhân, mà như bệnh nhân tiếp thêm sức cho các Sr vậy, vào pḥng nào cũng thấy vui vẻ khí thế và b́nh an.

 

Pḥng tiếp theo các Sr đến thăm là pḥng điều trị sau phẫu thuật. Bệnh nhân nơi đây mới phẫu thuật nên c̣n yếu, nhưng ai cũng nói Tạ ơn Chúa, rơi xuống như vậy mà đầu không việc ǵ, hay bị sắt chọc vào phía dưới của mắt mà không bật lên, chân tay xước hết mà không bị găy, ai cũng thấy ḿnh bị nhẹ hơn người khác, ai cũng thấy ḿnh c̣n may mắn, ai cũng bảo khi nào khỏe sẽ về làm nhà thờ tiếp khiến những bệnh nhân bên ngoài rất đỗi ngạc nhiên và khó hiểu.

 

Pḥng cuối cùng các Sr đi thăm là khoa mắt, một chú bị xi măng cát làm rách giác mạc. Nhưng chú đă phân biệt được màu sắc, bác sĩ  bảo có tiến triển th́ không phải đưa đi Hà Nội nữa.

 

Khi Các Sr chào ra về cũng là lúc đến giờ cơm chiều, có 2  cô trong giáo xứ  mang cơm và cháo đến cho cô chú và các bệnh nhân khác bị nạn trong giáo xứ. Đă 4 ngày nay ngày nào cũng vậy giáo xứ thay phiên nhau nấu cơm cho bệnh nhân và những người trông bệnh nhân trong viện, từ những ngày đầu tiên khi cháo phải nấu nhiều hơn cơm th́ hôm nay, cơm đă phải nấu gấp 2 lần và những suất cháo cũng ít đi.

 

Mọi người tự động viên nhau “ăn được cơm là chóng khỏe, thay đổi bữa và nấu ngon để bệnh nhân ăn nhiều hơn”.

 

Đi thăm các bệnh nhân mà tôi như được tiếp thêm Đức Tin, niềm vui và sức mạnh. Bởi vào bệnh viện mới thấy những người con Chúa sống khác đến vậy, bệnh viện là nơi thấm đầy sự ảm đạm, và bi thương nhưng bệnh nhân của Giáo xứ Ngọc Lâm đă biến thành nơi đầy niềm vui, lời Tạ Ơn Chúa, là nơi để t́nh người được vun đắp và t́nh Chúa được lớn thêm.

 

                                                                         Hà Oanh_SVCG

H́nh ảnh tại bệnh viện Đa khoa và Đại Học Y Thái Nguyên