Thứ Hai tuần XV Thường niên

Bài đọc 1 (Năm lẻ): 1, 8-14.22

Chúng ta hãy dùng những biện pháp khôn ngoan
đối với dân Ít-ra-en, đừng để chúng nên đông đúc.

Trích sách Sa-mu-en quyển thứ hai.

8 Thời ấy có một vua mới lên trị vì nước Ai-cập, vua này không biết ông Giu-se. 9 Vua nói với dân mình: “Này đám dân con cái Ít-ra-en đông đúc và hùng mạnh hơn chúng ta. 10 Chúng ta hãy dùng những biện pháp khôn ngoan đối với dân đó, đừng để chúng nên đông đúc, kẻo khi có chiến tranh, chúng hùa với địch mà đánh lại chúng ta, rồi ra khỏi xứ.” 11 Người ta bèn đặt lên đầu lên cổ họ những viên đốc công, để hành hạ họ bằng những việc khổ sai; họ phải xây cho Pha-ra-ô các thành làm kho lương thực là Pi-thôm và Ram-xết. 12 Nhưng chúng càng hành hạ họ, thì họ càng nên đông đúc và lan tràn, khiến chúng đâm ra sợ con cái Ít-ra-en. 13 Người Ai-cập cưỡng bách con cái Ít-ra-en lao động cực nhọc. 14 Chúng làm cho đời sống họ ra cay đắng vì phải lao động cực nhọc: phải trộn hồlàm gạch, phải làm đủ thứ công việc đồng áng; tóm lại, tất cả những việc lao động cực nhọc, chúng đều cưỡng bách họ làm.

22 Pha-ra-ô ra lệnh cho toàn dân của mình: “Mọi con trai Híp-ri sinh ra, hãy ném xuống sông Nin; mọi con gái thì để cho sống.”

Đó là lời Chúa.

Đáp ca: Tv 123, 1-3.4-6.7-8

Đ. Ta được phù hộ là nhờ danh thánh Chúa.

  • Nếu mà Chúa chẳng đỡ bênh ta, nhà Ít-ra-en hãy nói rằng: Nếu mà Chúa chẳng đỡ bênh ta, khi thiên hạ nhằm ta xông tới, hẳn là họ đã nuốt sống ta rồi, lúc đùng đùng giận ta như vậy.

Đ. Ta được phù hộ là nhờ danh thánh Chúa.

  • Hẳn là nước đã cuốn ta đi, dòng thác lũ dâng lên ngập đầu ngập cổ; hẳn là nước cuồn cuộn đã dâng lên ngập cổ ngập đầu. Xin chúc tụng Đức Chúa, đã không bỏ mặc ta làm mồi ngon cho nanh vuốt họ.

Đ. Ta được phù hộ là nhờ danh thánh Chúa.

  • Hồn ta tựa cánh chim thoát lưới người đánh bẫy; lưới giăng đã đứt rồi, thế là ta thoát nạn. Ta được phù hộ là nhờ danh thánh Chúa, Đấng đã dựng nên cả đất trời.

Đ. Ta được phù hộ là nhờ danh thánh Chúa.

Tung hô Tin Mừng: Mt 5, 10

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng: Mt 10,34-11,1

Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

10.34 Một hôm, Đức Giê-su nói với các Tông Đồ rằng: “Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. 35 Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa con trai với cha, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. 36 Kẻ thù của mình chính là người nhà”.

37 “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. 38 Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. 39 Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được”.

“Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy”.

“Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính”.

“Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”

11.1 Khi Đức Giê-su ra chỉ thị cho mười hai môn đệ xong, Người rời chỗ đó, đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành thị trong miền.

Đó là lời Chúa.

Suy niệm (Linh mục Phê-rô Mai Viết Thắng)

Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để đem bình an cho trái đất. Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo”.

Có người thắc mắc là tại sao Chúa được mệnh danh là Vua hoà bình và trong lễ Giáng sinh, các thiên thần ca hát rằng: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm”. Vậy mà tại sao trong Tin mừng hôm nay Chúa lại bảo “Thầy đến để đem gươm giáo, đem sự chia rẽ?”. Như thế, có phải là Chúa tự mâu thuẫn với chính mình không?

Chúng ta cần nhớ rằng: Hoà bình thật sự chỉ diễn ra sau khi có chiến tranh. Chiến tranh ở đây chúng ta đừng giới hạn vào chiến tranh bằng những thứ vũ khí hủy diệt. Nhưng là chiến tranh giữa thánh thiện và tội lỗi, giữa bóng tối và ánh sáng, giữa thiện và ác, giữa chân lý với sự dối trá, giữa thật – giả, tốt – xấu. Chính nhờ sự chia rẽ ấy mới tìm ra sự thật, mới đạt được sự thánh thiện. 

Chúa chính là “Đường, là sự thật và là sự sống”. Nơi Ngài không có bóng tối tội lỗi. Nơi Ngài không có giả dối sai lầm. Nơi Ngài không có gian tham độc ác. Ai muốn thuộc về Ngài, bắt buộc phải tách biệt ra khỏi bóng tối tội lỗi, bắt buộc phải loại bỏ giả dối, sai lầm…. mới có thể làm môn đệ của Ngài được. 

Chẳng hạn: cuộc sống gia đình đang bình yên, vợ khuyên chồng đi nhà thờ, đi xưng tội,… thế là chồng khùng lên rồi vợ chồng cãi nhau. Vậy, đây chẳng phải là vì Chúa đến mà gây ra sự chia rẽ, sự cãi cọ nhau trong gia đình sao ? Hoặc lo cho con cái trái phép đạo, anh em không đến ăn cưới, thế là anh em từ mặt nhau. Đấy chẳng phải là vì Chúa mà anh em gây chia rẽ sao? Quả thật, đúng là như vậy.

Tới đây, ta mới nhận ra Chúa chính là nguyên nhân gây ra sự chia rẽ. Nhưng trong sự chia rẽ đó, nó cho thấy rằng: Nếu chúng ta chọn Chúa thì bắt buộc ta phải chấp nhận chia rẽ để tách biệt tội lỗi, lầm lạc,….. ra khỏi đời sống của chúng ta. 

Khi ta chấp nhận sự phân rẽ như thế, ta mới thực sự được thuộc trọn về Chúa là sự sống đời đời của ta. Amen.

Suy niệm (Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt)

Chúa Giêsu đến khiến người ta phải dứt khoát chọn lựa. Hoặc Chúa hoặc ma quỉ. Hoặc trần gian hoặc Nước Trời. Chọn lựa đó dẫn đến hai con đường khác nhau.

Trần gian tìm thu tích vun quén cho mình. Vì thế nên áp bức bóc lột người khác. Mạnh được yếu thua. Trần gian được thể hiện rõ nét trong toan tính của Pha-ra-ô. Để bảo vệ quyền lực  và để làm giầu cho mình, Pha-ra-ô ra lệnh giết con trai của người Do thái. Và bắt người Do thái làm nô lệ (năm lẻ).

Trần gian trở thành tinh vi hơn khi ngụy trang dưới lớp vỏ đạo đức. Người Do thái một mặt thờ kính Chúa rất sốt sắng. Dâng rất nhiều lễ vật. Nhưng mặt khác lại không ngừng phạm tội ác, áp bức bóc lột đồng loại. Chúa dùng I-sa-i-a  cảnh báo họ đó là lối sống đạo không đẹp lòng Chúa (năm chẵn).

Trái lại  người đi theo Chúa phải luôn từ bỏ tất cả những  gì ngăn cản ta đến với Chúa. Dù đó là cha mẹ, anh em, con cái. Thậm chí phải bỏ chính mình, bỏ cả mạng sống mình nữa.

Nhưng kết quả thật khác xa. Kết quả trước mắt là bình an. Người chỉ lo chiếm đoạt và ức hiếp bóc lột sẽ tạo ra chiến tranh, bất bình. Bản thân người chỉ lo tính toán để hại người cũng không được bình an. Những nhà độc tài luôn lo sợ và nghi ngờ. Dục vọng làm cho tâm hồn con người không bao giờ an nghỉ.

Trái lại những người theo Chúa, từ bỏ mình lại luôn được bình an. Một niềm bình an sâu thảm vì đã thoát được tất cả những dục vọng, thèm muốn, chiếm đoạt. Và nhất là vì đã được chính Chúa làm phần thưởng.

Trong  tầm nhìn cánh chung, những người chỉ lo thu tích, chiếm đoạt bằng áp bức bóc lột người khác sẽ mất tất cả khi bước vào đời sau. Tệ hơn thế, họ còn bị xét xử, kết án và bị trừng phạt.

Trái lại những người đã biết cho đi, quên mình sẽ được phần thưởng trọng hậu. Ngay cả những cử chỉ bác ái quên mình bé nhỏ như cho một ly nước lã thôi, Chúa cũng ghi nhớ và thưởng công xứng đáng. Khi sống quên mình và biết nghĩ đến người khác, người môn đệ kiến tạo hòa bình trên thế giới. Đó là nền hòa bình chân thực phát xuất từ tâm hồn. Đó là bình an của Chúa.

Suy niệm (TGM Giuse Nguyễn Năng)

Sứ điệp: Người môn đệ của Chúa Giêsu phải dứt khoát chọn lựa Tin Mừng hơn mọi sự, phải đặt tình yêu đối với Chúa hơn mọi tình cảm gia đình, hơn cả bản thân mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, con cảm tạ Chúa đã mời gọi con làm môn đệ của Chúa, và đã ban cho con biết bao hồng ân để con được theo Chúa cho đến hôm nay. Đứng trước tình yêu cao vời đó, con chưa biết đáp lại như ý Chúa muốn, con chưa đặt Chúa lên địa vị ưu tiên và chưa yêu mến Chúa trên hết mọi sự.

Lạy Chúa, nhiều khi với cái nhìn nông cạn, con đã sống cho tình người nhiều hơn là sống cho tình Chúa. Con để mặc cho tình cảm tự nhiên làm chủ cuộc sống. Con chỉ làm những điều mình ưa thích, hoặc chỉ làm để đẹp lòng người ta hơn là quan tâm đến việc làm đẹp lòng Chúa. Con vẫn ngại hy sinh, sợ thua thiệt. Con chỉ muốn yên thân. Chính vì sợ phiền toái hay chống đối, mà con đã không dám sống Tin Mừng. Rút cuộc, con đã gặt hái sự chán nản thất vọng, hơn là niềm vui và tình yêu Chúa.

Lạy Chúa, chính Chúa quả quyết: “Ai tìm sự sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy thì sẽ tìm thấy được”. Xin Chúa giúp con biết yêu mến Chúa trên hết mọi sự, trên tình cảm gia đình, trên những người mà con hằng yêu mến, trên những vật mà con hằng gắn bó, trên cả bản thân con. Xin cho con biết nhìn lên Chúa trên thập giá ngõ hầu con cảm nhận được thế nào là tình yêu Chúa dành cho con, để con sống xứng đáng với tình yêu Chúa. Đòi hỏi của Chúa thật là quyết liệt và tuyệt đối. Các tông đồ đã nghe được lời mời gọi của tình yêu Chúa và đã sống trọn vẹn cho Chúa và cho Tin Mừng. Xin cho con bắt chước đời sống các ngài, để con dứt khoát đi theo Chúa, can đảm dâng cuộc sống cho Chúa và chấp nhận những đòi hỏi của Tin Mừng. Amen.

Ghi nhớ : “Thầy không đến để đem hòa bình, nhưng đem gươm giáo”.