Đức Thánh Cha dâng Thánh Lễ Giáng Sinh và Phép lành Urbi et Orbi

Lúc 10 giờ sáng Chúa Nhật ngày 25/12, Đức Thánh Cha đã dâng Thánh Lễ Giáng Sinh tại đền thờ thánh Phêrô với các tín hữu. Trích đoạn Bài giảng của Đức Thánh Cha Lêô XIV:

Anh chị em thân mến, bởi vì Ngôi Lời đã trở nên xác phàm, nên giờ đây chính xác phàm lên tiếng, kêu gào ước muốn thần linh được gặp gỡ chúng ta. Ngôi Lời đã dựng lều mong manh của Người giữa chúng ta. Và làm sao chúng ta có thể không nghĩ đến những túp lều ở Dải Gaza, suốt nhiều tuần qua phơi mình trước mưa gió và giá lạnh; đến những lều trại của biết bao người tị nạn và di cư trên mọi châu lục; hay đến những chỗ lưu trú tạm bợ của hàng ngàn người vô gia cư ngay trong các thành phố của chúng ta? Thật mong manh với thân xác của những dân tộc không có khả năng tự vệ, bị thử thách bởi bao cuộc chiến đang diễn ra hay đã kết thúc, để lại đổ nát và những vết thương chưa khép. Thật mong manh với tâm trí và cuộc sống của những người trẻ bị buộc cầm vũ khí, những người ngay nơi tiền tuyến cảm nhận sự vô nghĩa của điều họ bị đòi hỏi và sự dối trá thấm đẫm trong những diễn văn hùng hồn của những kẻ sai họ đi chết.

Khi sự mong manh của người khác chạm đến trái tim chúng ta, khi nỗi đau của người khác làm vỡ tan những xác tín tưởng như vững chắc của chúng ta, thì hòa bình đã bắt đầu. Bình an của Thiên Chúa nảy sinh từ một tiếng bi bô được đón nhận, từ một tiếng khóc được lắng nghe; nảy sinh từ giữa những đổ nát đang kêu gọi tình liên đới mới; nảy sinh từ những giấc mơ và thị kiến, như các lời ngôn sứ, đảo ngược dòng chảy của lịch sử. Vâng, tất cả những điều ấy là có thật, bởi vì Đức Giêsu là Ngôi Lời, là ý nghĩa nhờ đó mọi sự được tạo thành. “Mọi sự đều do Người mà có, và không có Người thì chẳng có gì được tạo thành” (Ga 1,3). Mầu nhiệm này chất vấn chúng ta từ các hang đá Giáng Sinh mà chúng ta dựng nên, mở mắt chúng ta trước một thế giới nơi Lời vẫn còn vang lên, “nhiều lần và bằng nhiều cách” (x. Hr 1,1), và tiếp tục mời gọi chúng ta hoán cải.

Quả thật, Tin Mừng không che giấu sự kháng cự của bóng tối đối với ánh sáng; Tin Mừng mô tả con đường của Lời Thiên Chúa như một lối đi gập ghềnh, đầy chướng ngại. Cho đến hôm nay, những sứ giả đích thực của hòa bình vẫn bước theo Ngôi Lời trên con đường ấy, con đường rốt cuộc chạm tới các tâm hồn: những tâm hồn thao thức, thường khao khát chính điều mà họ lại kháng cự. Vì thế, Giáng Sinh khơi lại động lực cho một Giáo Hội truyền giáo, thúc đẩy Giáo Hội bước đi trên những nẻo đường mà Lời Thiên Chúa đã vạch ra. Chúng ta không phục vụ một lời nói áp đặt – vốn đã vang dội khắp nơi – nhưng phục vụ một sự hiện diện khơi dậy điều thiện, hiểu rõ hiệu quả của điều thiện và không tự nhận độc quyền về nó.

Đó là con đường của sứ vụ: con đường hướng về người khác. Trong Thiên Chúa, mọi lời nói đều là lời hướng đến, là lời mời gọi đối thoại, là lời không bao giờ khép kín nơi chính mình. Đó là sự canh tân mà Công đồng Vaticanô II đã thúc đẩy, và chỉ có thể nở hoa khi chúng ta cùng bước đi với toàn thể nhân loại, chứ không bao giờ tách mình khỏi họ. Tinh thần thế gian thì ngược lại: là lấy chính mình làm trung tâm. Chuyển động của sự Nhập Thể là một năng động của đối thoại. Sẽ có hòa bình khi sự độc thoại của chúng ta chấm dứt và, được thụ thai nhờ lắng nghe, chúng ta quỳ gối trước xác phàm trần trụi của người khác. Đức Trinh Nữ Maria chính là Mẹ của Giáo Hội ở điều này, là Ngôi Sao Sáng của công cuộc loan báo Tin Mừng, là Nữ Vương Hòa Bình. Nơi Mẹ, chúng ta hiểu rằng không có gì được sinh ra từ việc phô trương sức mạnh, và mọi sự đều được tái sinh từ quyền năng âm thầm của sự sống được đón nhận.

Sau khi dâng Thánh Lễ Giáng Sinh tại Đền thờ thánh Phêrô, Đức Thánh Cha đã ra quảng trường trên xe mui trần để chào các tín hữu. Sau đó, ngài lên ban công chính của Đền thờ thánh Phêrô để đọc sứ điệp Giáng Sinh và ban phép lành Urbi et Orbi, cho Roma và toàn thế giới.
Trong sứ điệp Ngài mời gọi: “Chỉ ít ngày nữa, Năm Thánh sẽ khép lại. Các Cửa Thánh sẽ được đóng lại, nhưng Đức Kitô, niềm hy vọng của chúng ta, vẫn luôn ở cùng chúng ta! Người là Cửa luôn rộng mở, dẫn chúng ta vào sự sống thần linh. Đây chính là Tin Mừng của ngày hôm nay: Hài Nhi được sinh ra chính là Thiên Chúa làm người; Người không đến để kết án, nhưng để cứu độ; sự hiện diện của Người không chóng qua, nhưng Người đến để ở lại và hiến ban chính mình. Trong Người, mọi vết thương được chữa lành và mọi con tim tìm được an nghỉ và bình an. “Giáng Sinh của Chúa là Giáng Sinh của hòa bình”. Với trọn tấm lòng, tôi chúc tất cả anh chị em một lễ Giáng Sinh thánh thiện và an bình!