Tết – thời gian để nhìn lại với trái tim biết ơn

Tết không chỉ là thời gian để đổi mới một cuốn lịch, mà là thời gian để đổi mới cái nhìn của con tim.

Giữa những bận rộn của sứ vụ và nhịp sống thường ngày, người tu sĩ dễ bị cuốn vào việc đo lường ơn gọi bằng kết quả, bằng hiệu quả, bằng những gì mình đã làm được. Nhưng khi dừng lại trong những ngày Tết, tôi được mời gọi nhìn đời mình sâu hơn, chậm hơn, thật hơn. Và chính trong sự dừng lại ấy, tôi được nhắc nhớ một điều rất căn bản: hoa trái đích thực của ơn gọi không chỉ là điều ta làm được, mà là con người ta đang trở thành.

Hoa trái đó là một con người đã được Chúa gọi giữa bao mong manh, được sửa dạy qua những va vấp, được nâng đỡ bằng những bàn tay âm thầm, và được gìn giữ cho đến hôm nay. Vì thế, dù được về nhà đoàn tụ với gia đình trong ngày Tết, hay không thể về vì sứ vụ, vì học hành xa, hay đang sống trong Năm Tập, người tu sĩ đều có thể thưa lên trong lòng mình: “Lạy Chúa, con là hoa trái của rất nhiều bàn tay và giọt nước mắt.”

Cội nguồn đầu tiên của tâm tình biết ơn chính là gia đình. Gia đình không chỉ cho người tu sĩ sự sống, mà còn trao ban cả một nền tảng nhân bản để ơn gọi có thể lớn lên và bén rễ. Có thể gia đình không hiểu trọn vẹn đời tu. Có thể gia đình vẫn còn lo lắng, băn khoăn, thậm chí đau lòng khi phải xa con. Nhưng chính từ những hy sinh lặng lẽ ấy, ơn gọi được nuôi dưỡng từng ngày, âm thầm mà bền bỉ. Tết là lúc người tu sĩ được mời gọi nhìn về gia đình bằng ánh mắt biết ơn: không phán xét, không đòi hỏi, không so sánh, chỉ đơn sơ thừa nhận rằng: ơn gọi của tôi mang dấu ấn rất sâu của gia đình tôi.

Bên cạnh gia đình ruột thịt, người tu sĩ còn có một gia đình khác: Hội dòng. Hội dòng đã đón nhận tôi khi tôi còn non nớt và đầy giới hạn. Hội dòng đã kiên nhẫn huấn luyện, sửa dạy, uốn nắn tôi, đôi khi bằng những cách tôi chưa hiểu ngay, và có lúc còn thấy khó chấp nhận. Nhưng khi nhìn lại với trái tim lắng đọng của ngày Tết, tôi có thể nhận ra: chính tình yêu âm thầm ấy đang gìn giữ ơn gọi tôi mỗi ngày. Biết ơn Hội dòng không chỉ bằng lời nói, mà bằng một sự gắn bó, trung thành và sẵn sàng để được tiếp tục uốn nắn.

Trong hành trình đời tu, còn có rất nhiều con người không mang một danh xưng chính thức,
nhưng lại giữ một vị trí rất quan trọng trong đời tôi: một người bề trên kiên nhẫn, một chị em sống bên cạnh cách lặng lẽ, một người ân nhân không quen biết, một ai đó đã tin tôi, ngay cả khi tôi không còn tin chính mình. Tết mời gọi tôi nhớ đến họ, không phải bằng những danh sách dài, cũng không phải bằng những món quà lớn nhỏ, mà bằng một lời cầu nguyện chân thành. Bởi vì chính tâm tình biết ơn làm cho đời tu trở nên đáng yêu hơn. Vì thế, Tết không chỉ khép lại một năm cũ, mà mở ra một cách sống mới. Người tu sĩ bước vào năm mới không với tâm thế đòi hỏi nhiều hơn, mà với một trái tim biết ơn hơn. Biết ơn để sống khiêm tốn hơn. Biết ơn để trung thành hơn. Biết ơn để bước đi nhẹ nhàng hơn trên con đường thánh hiến.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết nhìn lại đời mình không bằng ánh mắt so sánh hay trách móc, nhưng bằng ánh mắt biết ơn và khiêm tốn. Xin cho chúng con hiểu rằng: hoa trái của ơn gọi không chỉ là những gì chúng con làm được, mà là chính con người chúng con đang được Chúa gọi, uốn nắn và gìn giữ cho đến hôm nay. Trong năm mới này, chúng con xin dâng lên Chúa cả hành trình đã qua và hành trình sắp tới, với lời thưa đơn sơ: “Lạy Chúa, con là hoa trái của rất nhiều bàn tay và giọt nước mắt. Xin cho con biết sống mỗi ngày với một trái tim biết ơn và trung thành.” Amen.

Sr. Vũ Hiên