Vì Tương Lai Của Đất Nước…

Những ngày này, đi qua quê hương mình, nhiều người không còn nhận ra nơi đã từng gắn bó với cả cuộc đời.

Những ngôi nhà đã biến mất.

Những con đường quen thuộc đang đổi thay từng ngày.

Những xóm làng từng đông vui nay trở nên thưa vắng.

Người dân tản cư khắp nơi. Có người ở nhờ nhà người thân. Có người thuê một căn phòng nhỏ để tạm sống qua ngày. Có những gia đình vừa lo cho cha mẹ già, vừa lo cho con thơ, vừa lo cho một tương lai còn nhiều điều chưa biết.

Giữa những đổi thay ấy, nhiều cộng đoàn Công giáo đã là những người đi trước trong hành trình di dời để phục vụ dự án sân bay Gia Bình.

Những ngôi nhà đầu tiên bị tháo dỡ là nhà của người Công giáo.

Những gia đình đầu tiên chấp nhận rời quê để đi tạm cư là những gia đình Công giáo.

Những cộng đoàn đầu tiên chấp nhận sự xáo trộn của cuộc sống cũng là những cộng đoàn Công giáo.

Những ngôi mộ bị bị đào bới để di dời dầu tiên cũng thuộc nghĩa trang Công Giáo.

Không chỉ người sống lên đường. Cả người đã khuất cũng phải theo con cháu rời đi.

Có những giọt nước mắt rơi xuống bên những ngôi mộ cũ.

Có những lời cầu nguyện nghẹn lại nơi cổ họng.

Có những cuộc chia tay mà người ta biết rằng sẽ không còn ngày trở lại như xưa.

Chúng tôi yêu quê hương mình.

Chúng tôi cũng yêu đất nước này.

Chúng tôi không tự tìm đến dự án.

Chúng tôi không xin có dự án trên quê hương mình.

Chúng tôi cũng không mong một ngày phải rời bỏ mảnh đất mà cha ông đã đổ biết bao mồ hôi, công sức để xây dựng và gìn giữ.

Thế nhưng, khi đất nước cần, khi quốc gia lựa chọn con đường phát triển ấy, chúng tôi đã chọn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.

Bởi chúng tôi hiểu rằng, để có những bước tiến mới, đôi khi cần những hy sinh rất lớn.

Nhưng có lẽ chỉ những ai đang sống trong hoàn cảnh này mới cảm nhận hết được giá trị của hai chữ “hy sinh”.

Bởi hy sinh không chỉ là rời đi.

Hy sinh là phải từ biệt nơi mình đã sinh ra và lớn lên. Là phải rời xa ngôi nhà được dựng nên từ bao năm chắt chiu dành dụm. Là nhìn những hàng cây, lối ngõ, mái trường, nhà thờ, vườn thánh và những ký ức thân thương dần lùi lại phía sau.

Là đưa cha mẹ già rời khỏi nơi họ đã sống gần trọn cuộc đời.

Là để những đứa trẻ phải làm quen với một môi trường hoàn toàn mới.

Là chấp nhận bước vào một tương lai mà chính mình cũng chưa thể hình dung rõ ràng.

Nếu một ngày nào đó, chính bạn phải rời bỏ quê hương của mình, phải rời bỏ căn nhà đã gắn bó bao năm, phải xa những người hàng xóm thân quen, phải đưa cả gia đình đến một nơi chưa biết sẽ bắt đầu lại ra sao, liệu bạn có thể bình thản được không?

Có lẽ khi ấy, bạn sẽ hiểu phần nào những tâm tư đang chất chứa trong lòng những người dân như chúng tôi.

Điều làm nhiều người bất an không chỉ là việc phải rời đi.

Điều khiến họ thao thức hơn chính là cuộc sống sau khi rời đi sẽ như thế nào.

Có những điều đã được nói đến.

Có những điều đã được cam kết.

Có những điều đã được thể hiện trên giấy tờ.

Nhưng cuộc sống của người dân không diễn ra trên giấy.

Cuộc sống diễn ra mỗi ngày, trong bữa cơm gia đình, trong công việc mưu sinh, trong những nỗi lo thường nhật. Cuộc sống hiện diện trong những giọt nước mắt của người già phải rời quê. Trong sự bất an của những người mẹ có con nhỏ. Trong những đêm trằn trọc nơi phòng trọ chật hẹp của những gia đình đang chờ một ngày ổn định trở lại.

Dẫu vậy, chúng tôi vẫn tin vào sự phát triển của đất nước.Chúng tôi vẫn tin vào tương lai mà dự án hướng tới.

Bởi ai cũng mong quê hương mình phát triển, đất nước mình giàu mạnh và con cháu mình có những điều kiện sống tốt đẹp hơn.

Nhưng niềm tin ấy sẽ trở nên vững vàng hơn khi những điều đã hứa dần trở thành hiện thực; khi những người đã chấp nhận hy sinh cho sự phát triển ấy thực sự có được một cuộc sống tốt đẹp hơn. Bởi sự phát triển của một quốc gia không chỉ được đo bằng những công trình hiện đại được xây dựng. Sự phát triển còn được đo bằng cách quốc gia ấy chăm lo cho những con người đã chấp nhận hy sinh vì lợi ích chung.

Những người Công giáo chúng tôi đã đi trước trong hành trình di dời này. Chúng tôi đã chấp nhận những mất mát rất thật. Những hy sinh rất thật. Những tổn thương rất thật. Và chính vì những hy sinh ấy là thật nên chúng tôi chỉ mong được lắng nghe, được thấu hiểu và được trân trọng.

Không phải vì chúng tôi đòi hỏi điều gì đặc biệt cho riêng mình.Mà bởi phía sau những căn nhà đã bị tháo dỡ là những cuộc đời cụ thể. Phía sau những con số thống kê là những gia đình cụ thể.

Phía sau những diện tích đất thu hồi là một quê hương, một cộng đồng và một phần ký ức của biết bao thế hệ.

Chúng tôi chấp nhận hy sinh vì tương lai của đất nước. Và chúng tôi hy vọng rằng những hy sinh ấy sẽ luôn được ghi nhớ bằng sự quan tâm, bằng trách nhiệm và bằng những điều tốt đẹp được xây dựng cho hôm nay và cho mai sau.

Để rồi một ngày nào đó, khi nhìn lại, chúng tôi có thể bình an nói với con cháu mình:

“Ngày ấy, chúng ta đã chấp nhận mất đi rất nhiều vì tương lai của đất nước. Và những hy sinh ấy đã không trở nên vô nghĩa.”

An Bình