Tiếng Gọi Giữa Chợ Đời

Những tia nắng yếu ớt của chiều tà đang dần buông xuống sân nhà xứ Xuân Hòa và trải dài trên những tấm bảng triển lãm các phép lạ Thánh Thể. Chúng như những chứng nhân sống động đang kể lại câu chuyện của Tình Yêu không bao giờ vơi cạn. Người người rảo bước về khuôn viên giáo xứ để được chiêm ngắm các phép lạ Thánh Thể và tôn thờ Chúa Giêsu Thánh thể qua các giờ chầu. Giữa dòng người hành hương tấp nập ấy, tôi chợt thấy em, một thiếu nữ tuổi đôi mươi, đang đứng lặng như tách mình khỏi nhịp sống xung quanh. Tay em siết chặt chiếc túi xách, ánh mắt xa xăm, như đang tìm kiếm một điều gì đó mà chính em cũng chưa gọi tên được.Tôi bước lại gần, nhẹ nhàng hỏi:

  • Em đang chờ ai à?

Em khẽ lắc đầu, giọng nhỏ nhưng rõ:

  • Thưa Dì… con đang chờ… một câu trả lời.

Tôi im lặng. Và em bắt đầu chia sẻ:

  • Con vừa nhận được hai lời mời… một công việc mà con từng mơ ước, với mức lương khiến ai cũng ao ước… và một lời tỏ tình từ người mà con rất quý mến. Mọi thứ đều tốt đẹp… như thể cuộc đời đang mở ra trước mắt con.

Em dừng lại, ánh mắt chùng xuống. Em nói tiếp:

  • Nhưng lạ lắm Dì ạ… trong lòng con không có bình an. Bạn bè bảo con may mắn. Gia đình mong con “chọn cho đúng”. Nhưng con… con thấy mình như đang đứng giữa ngã ba, không có biển chỉ đường.

Giọng em bắt đầu run. Em kể:

  • Ban đêm, con không ngủ được. Con cứ tự hỏi: “Mình đang tìm điều gì? Một cuộc sống ổn định… hay một điều gì sâu xa hơn mà con chưa hiểu?”

Em kể, hôm đó, vì quá mệt mỏi với chính mình, em đã tìm đến nhà xứ Xuân Hòa. Không phải để tìm câu trả lời ngay… mà chỉ để trốn khỏi những tiếng ồn trong lòng. Em ghé vào nhà nguyện nhỏ, nơi lưu giữ thánh tích của thánh Carlo Acutis. Lúc đó không có ai. Chỉ có ánh đèn vàng dịu đang cháy, và một sự tĩnh lặng đến lạ như thể thời gian cũng ngừng lại. E quỳ xuống… nhưng em không biết phải cầu nguyện gì. Những lời kinh quen thuộc bỗng trở nên khô khan. Em chỉ ngồi đó… im lặng. Một giọt nước mắt rơi. Rồi thêm một giọt nữa. Và rồi… em bắt đầu khóc. Em khóc không phải vì yếu đuối… mà vì em đã giữ quá nhiều điều trong lòng: nỗi sợ chọn sai, sợ đánh mất, sợ không đủ can đảm….Em chỉ nói được một câu: “Lạy Chúa… con không biết phải chọn gì… con sợ…” Và trong sự tĩnh lặng đó… Em nghe thấy một lời… không phải bằng tai… mà bằng con tim: “Con có dám thuộc trọn về Ta không?”

Không gian gần như lắng lại, giọng em nghe rõ ràng hơn:

  • Dì ơi… lúc đó con hiểu. Không phải hôm đó Chúa mới gọi con. Tiếng gọi ấy… đã có từ lâu rồi. Trong những lần con thấy lòng mình rung động trước một giờ chầu Thánh Thể. Trong những lúc con cảm thấy hạnh phúc khi phục vụ người khác, nhất là những người nghèo khổ bất hạnh….Nhưng con đã không dám nghe… vì con sợ mất đi những điều mình đang có.

Em mỉm cười nhưng không thể cản được những giọt nước mắt xúc động đang nhẹ nhàng rơi xuống tà áo trắng. Em tiếp tục:

  • Hôm đó… con chỉ đơn giản là… chạy trốn, nhưng Chúa đã “bắt” được con, để rồi chính con đã nghiệm thấy và thưa với Chúa: “Không phải con chọn Chúa… mà chính Chúa đã gọi con.”

Ngoài sân… tiếng người vẫn ồn ào. Cuộc sống vẫn vội vã. Nhưng trong lòng em… một con đường đã mở ra. Đó không phải là con đường dễ dàng và được nhiều người thấu hiểu, nhưng là con đường của tình yêu. Em quay sang tôi, ánh mắt giờ đây sáng lên một niềm xác tín. Em dịu dàng nói:

  • Dì ơi… con không biết tương lai sẽ thế nào. Nhưng con biết một điều: con muốn đáp lại. Con muốn học nơi Đức Maria… biết lắng nghe… và dám thưa “Xin Vâng”… ngay cả khi con chưa hiểu hết. Con muốn bước vào hành trình dâng hiến… với Hiệp Hội Đức Maria – Mẹ Sự Sống… để sống một tình yêu trọn vẹn… không giữ lại gì cho riêng mình.

Tôi bỗng nở một nụ cười nhẹ, nhìn em với một ánh mắt thân thiện và đầy cảm kích. Giờ đây, em không còn là một cô gái đang hoang mang giữa ngã ba cuộc đời, nhưng là một thiếu nữ tràn đầy sức sống với một tâm hồn đã chạm được vào Tình Yêu.

Nắng chiều đã tắt hẳn, màn đêm đang dần phủ kín không gian, nhưng đâu đó… giữa “chợ đời” ồn ào… vẫn có những tiếng gọi rất khẽ, không áp đặt, không ép buộc. Chỉ chờ… một trái tim đủ lặng… để nghe. Và có lẽ… câu hỏi trong em bây giờ không phải là: “Con nên chọn con đường nào?” mà là: “Con có dám để mình được yêu… và đáp lại tình yêu ấy trọn vẹn không?”

Sr. Vũ Hiên