Ngọn đèn chầu

Không gian đang dần chìm vào tĩnh lặng. Tôi nán lại trong nhà nguyện ít phút trước khi khép lại một ngày sống. Ngôi nhà nguyện không còn tiếng hát, không còn tiếng kinh cầu, chỉ còn sự thinh lặng bao trùm và ánh sáng vàng dịu của cây đèn chầu bên Nhà Tạm.

Tôi ngước nhìn ngọn lửa nhỏ, những năm sống đời tu thì hình ảnh này đã trở nên quen thuộc. Có lẽ vì quá quen mà đôi khi tôi quên mất ý nghĩa của sự hiện diện âm thầm ấy. Ngọn đèn vẫn cháy, ngày này qua ngày khác, không ồn ào, không tìm kiếm sự chú ý. Ngọn đèn chầu không cháy cho chính nó, nó chỉ đơn giản như đang thực hiện sứ mạng của mình, nhắc nhở mọi người rằng Chúa đang hiện diện.

Ánh sáng cây đèn chầu giúp tâm hồn tôi chạm đến hình ảnh Thánh Tâm Chúa Giêsu mà phụng vụ Giáo hội đặc biệt tôn kính trong tháng sáu này. Thánh Tâm, một Trái Tim không đơn giản là biểu tượng của tình yêu, nhưng là một Trái Tim luôn yêu, luôn cháy và không bao giờ nguội lạnh, không bao giờ từ chối yêu; một Trái Tim luôn kiên nhẫn chờ đợi ngay cả khi con người quên lãng và phản bội.

Nhìn ngọn đèn, nhìn về Thánh Tâm Chúa, hình ảnh đời tu hiện lên trong tôi. Ngọn đèn muốn tỏa sáng cần được tiêu hao, người tu sĩ muốn trở nên dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa giữa đời thường cũng cần biết học cách chấp nhận tiêu hao đời mình trong cầu nguyện, phục vụ và yêu thương. Có thể đó là những công việc nhỏ bé mỗi ngày hay cả những hy sinh không tên. Có thể đó là những lần kiên nhẫn với những giới hạn nơi phận người, hay những lúc trung thành với giờ kinh, giờ chầu, dù tâm hồn khô khan và mệt mỏi. Tất cả đều là những giọt dầu âm thầm nuôi dưỡng ngọn lửa đời thánh hiến.

Đêm đã muộn. Tôi chuẩn bị rời nhà nguyện. Ánh đèn chầu vẫn cháy nơi góc nhỏ quen thuộc, bên cạnh ngọn đèn ấy là một Trái Tim vẫn đang cháy. Thánh Tâm Chúa Giêsu vẫn yêu thương, chờ đợi, và mời gọi tôi sống trọn vẹn hơn cho ơn gọi của mình.

Tôi thầm nguyện xin: Như cây đèn chầu bên Nhà Tạm, xin cho con cũng trở nên một ngọn lửa âm thầm trong yêu thương và phục vụ. Amen.  

Sr. Maria Nguyễn Niên

Học viện HH Đức Maria – Mẹ Sự Sống